Đặc điểm nép sống hướng thượng (1)


A A A A A

Kinh Thánh: Cô-lô-se 3:5-11

Vậy hãy làm chết các chi thể của anh em ở nơi hạ giới, tức là tà dâm, ô uế, tình dục, tham lam, tham lam chẳng khác gì thờ hình tượng: bởi những sự ấy cơn giận của Ðức Chúa Trời giáng trên các con không vâng phục; lúc trước anh em sống trong những nết xấu đó, và ăn ở như vậy. Nhưng bây giờ anh em nên trừ bỏ hết nói sự đó, tức là sự thạnh nộ, buồn giận và hung ác. Ðừng nói hành ai, chớ có một lời tục tỉu nào ra từ miệng anh em. Chớ nói dối nhau, vì đã lột bỏ người cũ cùng công việc nó, mà mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo hình tượng Ðấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu biết đầy trọn. Tại đây không còn phân biệt người Gờ-réc hoặc người Giu-đa, người chịu cắt bì hoặc người không chịu cắt bì, người dã man hoặc người Sy-the, người tôi mọi hoặc người tự chủ; nhưng Ðấng Christ là mọi sự và trong mọi sự.

Suy gẫm:

Trong phân đoạn 3:1-4 sứ đồ nói đến bản chất của nếp sống hướng thượng của Cơ đốc nhân. Trong phân đoạn này trở đi, ông nói đến đặc điểm của nếp sống hướng thượng. Có thể tóm tắt hai đặc điểm chính của nếp sống hướng thượng trong phần Kinh văn trên: thánh khiết và yêu thương. Trước hết, trong hai câu 5 và 6, sứ đồ Phao-lô nói đến đặc điểm của nếp sống hướng thượng là thánh khiết. Thời xưa, sự thờ lạy thần tượng đi kèm với sinh hoạt tính dục trong các đền thờ ngoại giáo đã phổ biến nhan nhãn khắp nơi và thẩm thấu vào trong đời sống con người thuộc mọi tầng lớp trong xã hội. Vì lẽ đó có một số tín hữu sau khi trở lại Cơ đốc giáo vẫn còn dính dấp vào những thứ tội lỗi về tình dục và coi đó là chuyện bình thường. Nhưng sứ đồ cảnh cáo rằng vì người tin Chúa Jesus đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Ngài nên đã chết đối với tội lỗi rồi. Cho nên, họ hãy ứng dụng chân lý này vào trong đời sống theo Chúa là “hãy làm chết các chi thể của anh em ở nơi hạ giới.”

Trên phương diện thần học, Cơ đốc nhân đã đồng nhất chính mình mới Chúa Jesus Christ khi Ngài chết trên thập tự, tiêu trừ tận sào huyệt bản chất tội lỗi (con người cũ) thừa hưởng từ tổ tông A-đam và Ê-va truyền lại. Nhưng trên phương diện thực nghiệm, Cơ đốc nhân phải thực hành điều này bởi đức tin mà đức tin đó được dựa sự kiện con người cũ của mình trên thập tự giá với Ngài. Sứ đồ Phao-lô gọi “làm chết các chi thể của anh em nơi hạ giới” nghĩa là “kể” hay “coi” mình như chết về những thứ tội lỗi thuộc về xác thịt (Rô-ma 6:11). “Chi thể” là lối nói tiêu biểu cho hành động vì cơ thể con người là công cụ được sử dụng để thực hiện hành động tội lỗi. “Nơi hạ giới” là chỉ về phạm trù thế gian và xác thịt. Đời sống thánh khiết và hướng thượng của Cơ đốc nhân không phải chỉ lý thuyết bèn là thực nghiệm. Nếu không có sự thánh khiết trong đời sống thì người theo Chúa chẳng khác gì người thế gian!

Những thứ tội lỗi được xem là tiêu biểu cho việc làm hạ giới là tà dâm, ô uế, tính dục, ham muốn xấu xa, tham lam. Tà dâm (immorality) là từ dùng để chỉ về tất cả những sinh hoạt tình dục ngoài hôn nhân, bao gồm hai người ăn với nhau mà không tiến đến hôn nhân, gọi là “sống thử.” Trong thư tín của Phao-lô, khi nói đến “ô uế” (impurity) ông thường hay gán chung với gian dâm và luông tuồng (2 Cô 12:21; Gal 5:19). “Tính dục” đúng ra dịch là “ham muốn tình dục” (sexual perversion/erotic passion). “Ham muốn xấu xa” (evil desire) tức là những ham muốn ra từ bản tánh xác thịt. “Tham lam” (covetousness) chính là sự tham muốn bên trong bày tỏ ra bằng hành động muốn chiếm hữu điều không thuộc về mình, trong đó bao gồm cả của cải, vợ hay chồng của người khác (Xuất 20:17). Khi con người có để lòng tham lam điều khiển và nung đốt mình thì người đó sẽ sẵn sàng làm tất cả những gì có thể làm được để chiếm hữu điều mình muốn. Lúc ấy, lòng tham lam đối với Chúa được kể là đồng nghĩa với sự thờ lạy thần tượng, vì không bị điều khiển  bởi một quyền lực khác ngoài lòng yêu mến Đức Chúa Trời. Ban đầu người có lòng tham lam không có ý định lìa bỏ Đức Chúa Trời. Nhưng khi lao mình vào con đường đó thì họ bị “linh của sự thờ lạy thần tượng” (spirit of idolatry) xui khiến mình chống nghịch Đức Chúa Trời. Đúng ra, một loạt tội kể trên là nằm trong tiến trình lìa bỏ Đức Chúa Trời, được nhen nhúm bằng tư tưởng dâm tà. Kết quả là cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời nổi lên chống nghịch những kẻ sống trong sự bất khiết. Cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời là biểu hiện của bản tánh thánh khiết của Ngài và phản ứng đối với tội lỗi bất khiết, xấu xa. Đây là điều tự nhiên trong bản tánh của Ngài. Ai trong chúng ta có thể chịu nổi cơn thạnh nộ của Ngài?

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin giúp con tiếp tục bước đi với Chúa Jesus trong sự chết về bản ngã và tội lỗi để đoạn tuyệt với tất cả những ham muốn nhục dục xấu xa hầu không khơi dậy cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Amen!

Posted by David K Tran 05-07-2009 (Article by Rev. Trần Trọng Nha, Pastor)