Con người quên nhưng Chúa nhớ |
2 Sa-mu-ên (Samuel) 21:1-9
"Về đời Ða-vít, có một ách cơ cẩn trong ba năm liên tiếp. Ða-vít cầu vấn Ðức Giê-hô-va; Ngài đáp cùng người rằng: Sự nầy xảy đến vì cớ Sau-lơ và nhà đổ huyết của người, bởi vì người có giết dân Ga-ba-ôn. Vua bèn truyền gọi dân Ga-ba-ôn, và nói chuyện với họ. Người Ga-ba-ôn chẳng thuộc về dân sự Y-sơ-ra-ên, nhưng họ là kẻ sống sót của dân A-mô-rít; dân Y-sơ-ra-ên có thề hứa tha thứ họ. Dầu vậy, Sau-lơ vì lòng sốt sắng về dân Y-sơ-ra-ên và Giu-đa, đã tìm cách trừ diệt họ. Ấy vậy, Ða-vít hỏi dân Ga-ba-ôn rằng: Ta phải làm sao cho các ngươi, lấy vật gì mà chuộc tội, hầu cho các ngươi chúc phước cho cơ nghiệp của Ðức Giê-hô-va? Dân Ga-ba-ôn tâu cùng vua rằng: Chúng tôi đối cùng Sau-lơ và nhà người chẳng đòi bạc hay vàng, chúng tôi cũng chẳng có phép giết người nào trong Y-sơ-ra-ên. Ða-vít tiếp: Vậy các ngươi muốn ta làm gì cho các ngươi? Họ đáp cùng vua rằng: Người ấy có diệt trừ chúng tôi; người có toan mưu làm cho chúng tôi biết mất khỏi cả địa phận Y-sơ-ra-ên. Thế thì, hãy phó cho chúng tôi bảy người trong những con trai người; chúng tôi sẽ treo chúng nó trước mặt Ðức Giê-hô-va ở Ghi-bê-a, thành của Sau-lơ là người được Ðức Giê-hô-va chọn. Vua đáp: Ta sẽ phó chúng nó cho. Ða-vít dong thứ Mê-phi-bô-sết, con trai của Giô-na-than, cháu của Sau-lơ, vì cớ lời thề Ða-vít và Giô-na-than, con trai của Sau-lơ, đã lập với nhau trước một Ðức Giê-hô-va. Nhưng vua bắt Át-mô-ni và Mê-phi-bô-sết, hai con trai của Rít-ba, con gái của Ai-gia, đã sanh cho Sau-lơ, và năm con trai của Mi-canh, con gái Sau-lơ đã sanh cho Át-ri-ên, con trai của Bát-xi-lai ở Mê-hô-la, mà giao cho dân Ga-ba-ôn; chúng treo họ lên trên núi tại trước mặt Ðức Giê-hô-va. Bảy người ấy đều bị chết chung với nhau, người ta giết họ nhằm mấy ngày đầu mùa gặt lúa mạch."
Suy Gẫm:
Sự việc vua Sau-lơ giết dân Ga-ba-ôn tưởng chừng như đi vào lãng quên sau bao nhiêu năm kể từ khi vương quyền cường hào ác bá của ông chấm dứt (1 Sa 22:16-19). Phần con người quên và muốn để cho mọi việc theo thời gian rồi sẽ được chữa lành, vì thời gian là một phương thuốc chữa bá bịnh! Nhưng Đức Chúa Trời chẳng bao giờ quên nếu điều đó chưa được giải quyết cách đúng đắn theo cách của Ngài. Chính vì thế, trong thời của vua Đa-vít, Đức Chúa Trời đã làm cho vương quốc Y-sơ-ra-ên khốn đốn trong ba năm liên tiếp. Từ mà Kinh Thánh dùng để chỉ sự hình phạt của Ngài giáng trên dân sự là “ách cơ cẩn” có nghĩa là cơn đói kém lớn. Đây là cách mà Chúa thường dùng để thi hành kỷ luật đối với dân sự của Ngài hòng đem họ trở lại với con đường công chính (Phục 28:47, 48). Vì không biết nguyên nhân của hoạn nạn xảy đến, Đa-vít đã đi tìm cầu ý muốn của Chúa về việc này. Động từ “cầu vấn” được dùng chỉ hai lần trong đời của vua Đa-vít, có nghĩa là cầu xin cách tha thiết và thành khẩn vì đang đối diện với một hoàn cảnh vô cùng nguy kịch hầu bị tận diệt và cần sự giải cứu của Chúa (2 Sa 12:16). Thái độ thành khẩn trong sự cầu nguyện của Đa-vít đã được Chúa trả lời, và Ngài cho ông biết rằng vì cớ tội lỗi của Sau-lơ đã phạm trong khi còn tại vị cách đó mấy chục năm. Hành động tội ác của Sau-lơ tưởng chừng như trôi theo thời gian nhưng nay Chúa đem trở lại và Ngài phải thi hành án phạt để bênh vực cho dân Ga-ba-ôn về máu vô tội của họ đã bị đổ ra. Sự việc là 400 năm về trước, Giô-suê đã thiết lập giao ước với dân Ga-ba-ôn. Sau-lơ vì lòng sốt sắng muốn tận diệt tất cả giống dân trong xứ Ca-na-an nên đã vi phạm giao ước mà Giô-suê đã thay mặt dân sự ký với dân Ga-ba-ôn (Giô 9:19-20). Dẫu cho với cớ tích hay động cơ nào đi chăng nữa, Sau-lơ đã hủy phá giao ước dân Y-sơ-ra-ên đã ký kết với dân Ga-ba-ôn. Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên là Đức Chúa Trời của giao ước. Vì thế, Ngài tôn trọng giao ước dân sự đã ký với dân Ga-ba-ôn trong sự hiện của Ngài. Việc làm tàn ác của Sau-lơ đã chống lại luật pháp của Ngài (Dân 30:1-2) và khiến cho dân Ga-ba-ôn trở thành cớ tích của sự rủa sả giáng trên dân sự của Chúa (Dân 35:33-34). Ngoài ra, việc Đức Chúa Trời báo thù huyết nơi tay Sau-lơ một phần nhằm bênh vực cho lời lên án của Si-mê-i, dòng dõi của vua Sau-lơ, chống lại vua Đa-vít: “Ớ người huyết, người gian tà kia! Hãy đi nà, hãy đi nà!” (2 Sa 16:7-8). Vì Đa-vít không lên tiếng bênh vực cho mình thì chính Đức Chúa Trời lại bênh vực cho ông.
Hành động của Sau-lơ phải được chuộc với một giá thích đáng. Đó là bảy con trai của nhà Sau-lơ phải bị nộp cho dân Ga-ba-ôn để bị “treo lên trên núi trước mặt Đức Giê-hô-va” (21:9). Trên một phương diện, Đức Chúa Trời không cho phép sự báo thù trên con cái về hành động của cha đã phạm (Phục 24:16). Nhưng tại đây, Đức Chúa Trời đã cho phép điều này. Tại sao? Chẳng qua đây là duyên cớ mà Đức Chúa Trời sử dụng để hủy diệt nhà Sau-lơ tận gốc rễ như Ngài đã phán. Đa-vít đã giao nộp con cái của Sau-lơ cho dân Ga-ba-ôn, trừ Mê-phi-bô-sết là con trai của Giô-na-than vì giao ước mà vua đã thiết lập với Giô-na-than trước đây (1 Sa 18:3; 20:15; 2 Sa 9:1-13). Tác giả Sa-mu-ên muốn chứng minh cho chúng ta thấy rằng “con người theo lòng của Đức Chúa Trời” là người tuân giữ giao ước vì biết Đức Chúa Trời là ai. Con người của Đa-vít hoàn toàn trái ngược lại với con người của Sau-lơ là người không tuân giữ hay tôn trọng giao ước vì đã bị Đức Chúa Trời lìa bỏ. Rõ ràng rằng việc hủy bỏ giao ước với dân Ga-ba-ôn, làm cho máu vô tội của họ đã bị đổ ra khiến cho xứ thánh bị ô uế, đã được chuộc bằng mạng sống của dòng dõi Sau-lơ là điều đẹp lòng Đức Chúa Trời. Cho nên, “về sau, Đức Chúa Trời mới đoái thương đến xứ” (21:14c).
Không có một hành động hay việc làm nào của chúng ta có thể qua mặt Đức Chúa Trời và đều phải lãnh hậu quả của nó. Chúng ta dễ dàng suy nghĩ rằng vì chưa thấy có điều gì xảy ra khi chúng ta làm điều ác trước mặt Đức Chúa Trời, nên có lẽ Ngài đã bỏ qua hay Chúa đã quên tội lỗi của chúng ta rồi. Chắc chắn không bao giờ Đức Chúa Trời bỏ qua bất cứ tội lỗi nào chúng ta đã phạm mà chưa ăn năn và chưa giải quyết cách đúng dắn trước mặt Ngài, dẫu cho thời gian lâu đến đâu đi chăng nữa. Gióp đã nói: “Các tội phạm tôi bị niêm trong một cái túi, và Chúa có thắt các sự gian ác tôi lại” (Gióp 14:17). Chúng ta quên những điều mình làm nhưng Chúa thì chẳng bao giờ quên. Đôi khi Đức Chúa Trời để cho chúng ta có đủ thời gian để ăn năn quay trở lại với Chúa và giải quyết mọi vấn đề cách sòng phẳng với Ngài.
Lắm lúc Đức Chúa Trời để cho những hoạn nạn xảy đến với đời sống cá nhân, gia đình, và hội thánh để giúp chúng ta có thể thấy lại được những điều sai phạm mà chúng ta chưa thật sự ăn năn và giải quyết với Chúa cách đúng mức. Trong trường hợp đó, chỉ có sự cầu nguyện cách thành khẩn và chân thật mới có thể giúp chúng ta thấy được lầm lỗi và cội nguồn của mọi vấn đề trong đời sống chúng ta. Thay vì oán trách và cay đắng, xin Chúa cho chúng ta có tấm lòng nhu mì, khiêm nhường đủ để được Chúa Thánh Linh soi sáng và dắt dẫn đi qua sự ăn năn chân thật. Khi đó, Chúa sẽ cho chúng ta biết được rằng những gì chúng ta phải làm để có thể được Chúa thật sự tha thứ và phục hồi lại tâm linh và cuộc đời của chúng ta. Không có một sự vi phạm nào mà không phải trả một giá cho nó để được Chúa tha thứ hoàn toàn. Ngoài sự ăn năn và cầu xin huyết Chúa Jesus làm sạch mọi tội lỗi (1 Giăng 1:7), chúng ta còn phải sẵn sàng chấp nhận giá phải trả cho tội lỗi mình đã phạm. Khi ấy, Đức Chúa Trời mới đoái thương đến cuộc đời chúng ta. Đức Chúa Trời sẵn sàng tha thứ tội lỗi chúng ta đã phạm nhưng chúng ta phải sẵn sàng gánh chịu hậu quả của nó. Hậu quả lâu hay mau, nhiều hay ít là tùy thuộc vào mức độ tội lỗi chúng ta đã phạm như thế nào. Nhưng chắc chắn rằng Đức Chúa Trời chúng ta là một Đức Chúa Trời đầy tình thương, giàu lòng bác ái và sẵn sàng tha thứ khi chúng ta thật lòng ăn năn (Xuất 34:6-7).
Cầu xin Chúa thương xót chúng ta trong những ngày cuối năm. Đây là cơ hội chúng ta nhìn lại chính mình, gia đình và hội thánh trong suốt năm qua chúng ta đã sống như thế nào trước mặt Ngài? Xin Chúa cho chúng ta kết thúc một năm với một tấm lòng chân thành tìm kiếm mặt của Ngài và cầu xin Chúa đoái thương đời sống chúng ta nếu trong năm qua có điều nào phạm tội với Chúa và với người không đẹp lòng Chúa. Xin cho chúng ta sẵn sàng tra xét tấm lòng của mình và thanh toán với Chúa mọi món nợ của đời sống mình hầu được Chúa đoái thương, ban phước và dẫn chúng ta đi trong những ngày cuối năm thật phước hạnh và bước vào năm mới với sức sống tươi mới và sung mãn của chính Ngài ban cho chúng ta qua huyết đắc thắng và tha thứ của Chúa Cứu Thế Jesus.
Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Jesus, xin cho con không tự đánh lừa chính mình rằng Ngài quên những điều con đã phạm mà chưa thật sự ăn năn. Xin ban cho con tấm lòng khao khát và mềm mại đủ để ăn năn về mọi điều sai phạm cách thành khẩn và chân thật trước mặt Ngài. Xin đoái thương con và giúp con thấy được những gì cần phải ăn năn để được tha thứ hầu bởi đó phước hạnh của Ngài tuôn đổ trên chính đời sống con, gia đình con, và hội thánh của Ngài. Amen!
