Chúa đã sắm sửa một thân thể cho tôi.


A A A A A

Kinh thánh: Hê-bơ-rơ (Hebrews) 10:5-7

"Bởi vậy cho nên, Ðấng Christ khi vào thế gian, phán rằng: Chúa chẳng muốn hy sinh, cũng chẳng muốn lễ vật, nhưng Chúa đã sắm sửa một thân thể cho tôi. Chúa chẳng nhậm của lễ thiêu, cũng chẳng nhậm của lễ chuộc tội. Tôi bèn nói: Hỡi Ðức Chúa Trời, nầy tôi đến trong sách có chép về tôi - tôi đến để làm theo ý muốn Chúa."

Suy gẫm:

Khi viết: “Bởi vậy cho nên, Đấng Christ khi vào thế gian” tác giả sách Hê-bơ-rơ muốn bàn đến giáo lý nhập thể của Chúa Jesus (incarnation). Cụm từ “vào trong thế gian” (eis ton kosmon) là loại ngôn ngữ rất phổ thông trong Kinh Thánh ám chỉ sự nhập thể của Chúa Jesus. Giới từ “trong” hay “ở giữa” (eis) không phải chỉ mô tả kết quả của sự di chuyển bên ngoài vào bên trong nhưng còn nói đến vị trí hay phạm trù của sự hiện diện Đấng Christ trong thế gian (1 Ti-mô-thê 1:15; 1 Giăng 4:9). Tác giả muốn nhấn mạnh đến việc nhập thể này khi sử dụng động từ “đến trong” hay “bước vào trong” bao gồm cả giới từ “trong” (eis-erchomai). Vì giới từ này được tác giả sử dụng kép, cho chúng ta thấy ý tưởng về sự “xâm nhập” của Chúa Jesus vào trong thế giới loài người và bước vào trong thân xác của con người bằng cách mang chính xác thịt của con người. Hơn nữa, khi sử dụng động từ này, tác giả cho thấy việc nhập thể của Chúa Jesus vào trong thế giới loài người đối kháng với sự thâm nhập của tội lỗi vào trong thế gian do sự sa ngã gây ra, mà bởi đó tội lỗi nằm cố hữu ngay trong xác thịt của con người (Rô-ma 5:12). Vì thế, mục đích của sự nhập thể của Chúa Jesus nhằm nhổ tận gốc rễ bản chất tội lỗi nằm sâu trong xác thịt của con người bởi sự chết và sống lại của Ngài (Rô-ma 8:3). Ngoài ra, động từ “bước vào” này cũng được chính Chúa Jesus dùng để diễn tả việc đến của người chăn bước vào trong chuồng chiên (Giăng 10: 2) lẫn việc Ngài chờ đợi để bước vào trong đời sống của những người bằng lòng tiếp nhận Ngài (Khải 3:20). Như vậy, Chúa Jesus bước vào trong trần gian này với một chủ đích rõ rệt là để trở thành Đấng Chăn Chiên hay Giám Mục của linh hồn con người (1 Phi-e-rơ 2:25) và làm Chủ của đời sống của con người nhằm giải thoát họ khỏi bản chất tội lỗi do sự sa ngã gây nên.

Chúa Jesus từ thế giới thần thượng của Đức Chúa Trời bước vào hay xuống thế giới của con người trong thân xác bằng xương bằng thịt là một bước đi đầy ngoạn mục và đột phá của Ngôi Hai để thực hiện một sứ mệnh vô cùng cao trọng. Chắc chắn đó không phải là hành động ngẫu nhiên, bất cẩn, hay không được tính toán và suy nghĩ chín chắn cho một mục đích rõ ràng. Nhưng đó là kết quả của sự quyện lẫn giữa tâm trí và tấm lòng của Ngài cho thế giới băng hoại và thối rửa do tội lỗi gây ra. Nếu Chúa Jesus không giáng trần làm người thì thế giới này hoàn toàn sống trong tăm tối và con người mãi mãi bị đày đọa dưới ách gông cùm của ma quỷ và tội lỗi. Cảm tạ Chúa Jesus vì Ngài bằng lòng giáng trần làm người, bước ngay vào giữa sào huyệt của ma quỷ và tội lỗi để giải thoát chúng ta ra khỏi kiếp đọa đày và ban cho chúng ta sự tự do thật. Nhưng Chúa Jesus đã làm gì để giải cứu con người ra khỏi bản chất tội lỗi thăm căn cố đế của chính thân xác này?

Khi tác giả Hê-bơ-rơ viết: “Chúa chẳng muốn hy sinh, cũng chẳng muốn lễ vật, nhưng Chúa đã sắm sửa một thân thể cho tôi,” ông trích từ trong Thi-thiên 40:6. Tác giả Thi-thiên 40:6 nói rằng: “Chúa không thích đẹp hi sinh hoặc của lễ chay: Chúa đã sỏ tai tôi.” Tác giả Thi Thiên nói “Chúa đã sỏ tai tôi” (theo nguyên văn Hi-bá-lai). Đây là cách diễn tả của người Do-thái về sự ra đời của một con người. Trong bản LXX 39:6 (bản dịch Hi-lạp của bản Hi-bá-lai) tác giả dịch là “Chúa đã sắm sửa cho tôi đôi tai” (ōtia de katērtisō moi). Tác giả Hê-bơ-rơ trích lại và thay thế “đôi tai” bằng “thân thể” và nói “Chúa đã sắm sửa một thân thể cho tôi” (sōma de katērtisō moi) để nói đến sự nhập thể của Chúa Jesus; và ông muốn nhấn mạnh đến sự vâng phục và tận hiến của Ngài trong thân xác này. Đức Chúa Trời đã ban cho Chúa Jesus một thân xác con người để sống vâng phục ý muốn Đức Chúa Trời. Đỉnh điểm của sự vâng phục là Chúa Jesus bằng lòng “vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự” (Phi-líp 2:8; Hê-bơ-rơ 5:8). Bởi đó, Chúa Jesus có thể khiến cho tất cả những ai tin nhận Ngài trở thành kẻ vâng phục ý muốn của Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 5:9). Rõ ràng ý tưởng mà tác giả Hê-bơ-rơ muốn làm nổi bật ở đây là nói lên mối liên hệ giữa của lễ và sự vâng phục. Của lễ chỉ có giá trị khi nó được dâng lên cho Đức Chúa Trời xuất phát từ tấm lòng vâng phục, vì “sự vâng lời tốt hơn của tế lễ, sự nghe theo tốt hơn mỡ chiên đực” (1 Sa-mu-ên 15:22).

Trong Hê-bơ-rơ 10:2 cho thấy trong hệ thống tế lễ cũ của Cựu Ước, Đức Chúa Trời đòi hỏi của lễ để tội lỗi được tha thứ. Sự tha thứ đó chính là sự thay đổi thái độ của Đức Chúa Trời đối với tội nhân nhưng không thể cất đi sự mặc cảm tội lỗi của tội nhân. Nhưng trong hệ thống tế lễ mới của Tân Ước, chính Chúa Jesus dâng hiến chính mình Ngài để làm giá chuộc cho mọi người. Đó là biểu hiện của sự vâng phục và tận hiến của Chúa Jesus đối với Đức Chúa Trời. Trong sự vâng phục này của Chúa Jesus, tội nhân chẳng những nhận được tha thứ nhưng hơn thế nữa, lương tâm của họ được thánh hóa và cất bỏ khỏi sự mặc cảm tội lỗi, vì của lễ không phải là sinh vật mà là chính thân xác của Ngài. Đức Chúa Trời ban cho Chúa Jesus một thân xác giống như thân xác chúng ta, không phải để Ngài sống cho ý muốn riêng của Ngài nhưng để làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 10:8). Vì thế, hễ ai tiếp nhận Chúa Jesus làm Cứu Chúa của mình thì người đó lập tức sẽ không còn muốn sống theo ý muốn của mình nhưng muốn sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời và sống cho Đức Chúa Trời.

Chúng ta đang ở trong mùa kỷ niệm Chúa Jesus Giáng Sanh. Một lần nữa nhắc cho chúng ta nhớ rằng chính Đức Chúa Trời đã ban cho Ngài một thân xác giống như thân thể của chúng ta, một cuộc đời trên trần gian này như chúng ta không phải để Ngài sống cho ý muốn của mình bèn là ý muốn của Đức Chúa Trời. Chúng ta không chỉ dừng tại đó, nhưng cảm tạ Chúa vì Ngài đã ban cho mỗi chúng ta một thân xác và một cuộc đời được cứu bởi công lao cứu chuộc vô cùng cao quý của Chúa Jesus Christ. Xin chính khát vọng muốn sống cho ý muốn của Đức Chúa Trời trong Chúa Jesus Christ trở thành khát vọng của mỗi chúng ta. Chỉ khi đó, cuộc đời chúng ta mới thật ý nghĩa và trở thành ống dẫn ơn phước của Chúa đến với những cuộc đời đang sống trong ngục tù của ma quỷ và tội lỗi. Ma quỷ thường sử dụng của thân xác yếu đuối này để khiến cho chúng ta sống chống nghịch lại với ý muốn của Đức Chúa Trời, đúng như Andrew Murray đã nói: “Đối với nhiều Cơ đốc nhân, thân thể của họ vẫn còn là chướng ngại vật, ngăn cản họ sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Lý do là những người này chưa làm theo điều Chúa Jesus đã làm, là dâng thân thể mình làm sinh tế cho Đức Chúa Trời” (Vào Nơi Chí Thánh, II:363). Vì thế, sứ đồ kêu gọi tín hữu tại thành phố Rô-ma ngày xưa và các Cơ đốc nhân trải qua các thời đại: “Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Ðức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Ðức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. Ðừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Ðức Chúa Trời là thể nào” (Rô-ma 12:1-2). Chỉ có những người dâng mình cho Đức Chúa Trời mới có thể khám phá ý muốn của Ngài đặng làm theo. Chiều sâu của sự nhận thức về ý muốn Đức Chúa Trời tùy thuộc mức độ tận hiến chính mình chúng ta cho Ngài. Nhận biết sự yếu đuối của chính mình và tái dâng mình cho Đức Chúa Trời một cách mới mẻ và tuyệt đối là cách chúng ta kỷ niệm sự giáng sanh của Chúa Jesus giáng trần cách đích thực và đầy đủ ý nghĩa nhất.


Posted by David K Tran on Dec 23rd, 2011 (Article by Rev. Trần Trọng Nha, Pastor)