Ai thắng ai?


A A A A A

Mác 6:17-25

Số là, Hê-rốt đã sai người bắt Giăng, và truyền xiềng lại cầm trong ngục, bởi cớ Hê-đô-đia, vợ Phi-líp em vua, vì vua đã cưới nàng, và Giăng có can vua rằng: Vua không nên lấy vợ em mình. Nhơn đó, Hê-rô-đia căm Giăng, muốn giết đi. Nhưng không thể giết, vì Hê-rốt sợ Giăng, biết là một người công bình và thánh. Vua vẫn gìn giữ người, khi nghe lời người rồi, lòng hằng bối rối, mà vua bằng lòng nghe. Nhưng, vừa gặp dịp tiện, là ngày sanh nhựt Hê-rốt, vua đãi tiệc các quan lớn trong triều, các quan võ, cùng các ngươi tôn trưởng trong xứ Ga-li-lê. Chính con gái Hê-rô-đia vào, nhảy múa, đẹp lòng Hê-rốt và các ngươi dự tiệc nữa. Vua nói cùng người con gái ấy rằng: Hãy xin ta điều chi ngươi muốn, ta sẽ cho. Vua lại thề cùng nàng rằng: Bất kỳ ngươi xin điều chi, ta cũng sẽ cho, dầu xin phân nửa nước ta cũng vậy. Nàng ra khỏi đó, nói với mẹ rằng: Tôi nên xin điều chi? Mẹ rằng: Cái đầu của Giăng Báp-tít. Tức thì nàng vội trở vào nơi vua mà xin rằng: Tôi muốn vua lập tức cho tôi cái đầu Giăng Báp-tít để trên mâm. Vua lấy làm buồn rầu lắm; nhưng vì cớ lời thề mình và khách dự yến, thì không muốn từ chối nàng. Vua liền sai một người lính thị vệ truyền đem đầu Giăng đến. Người ấy đi chém Giăng trong ngục; rồi để đầu trên mâm đem cho người con gái, và người con gái đem cho mẹ mình. Môn đồ Giăng nghe tin, đến lấy xác người chôn trong mả.

Suy gẫm:

Trong câu chuyện này đề cập đến hai nhân vật chính là vua Hê-rốt và Giăng Báp Tít. Hai con người hoàn toàn khác nhau nếu không nói là đối kháng. Vua Hê-rốt, con người có đầy quyền lực trong tay, đang làm bá chủ cả thế giới, muốn làm gì theo ý mình cũng được, và không ai có thể ngăn cản ông. Tuy nhiên, Hê-rốt có hai điều ông phải sợ và bị khuất phục: chính con người của ông và Giăng Báp Tít. Mặc dầu là vua nhưng Hê-rốt đang bị khuất phục bởi lòng tham dục của mình. Ông muốn lấy vợ của Phi-líp là em mình. Chính lương tâm của ông biết rõ ràng rằng việc làm này là hoàn toàn sai trái với đạo đức con người. Nhưng vì không thể chống trả nổi lòng dục của mình nên đã đánh liều tìm cách bắt giam và giết Giăng Báp Tít. Đúng ra vua Hê-rốt là người đang sống ngục tù của chính mình, trong khi đó là Giăng Báp Tít thật được tự do ngay trong ngục tù. Trông có vẻ vua Hê-rốt đắc thắng vì đã dùng quyền lực mình đàn áp và bách hại Giăng Báp Tít, nhưng kỳ thật ông đang tìm cách để trấn áp tiếng nói lương tâm của chính mình và đang đầu hàng chính con người của ông. Kết quả là cuộc đời của vua Hê-rốt kết thúc rất thê thảm. Có người nói rằng chẳng thà làm con heo trong nhà của Hê-rốt còn an toàn hơn làm con người sống trong gia đình của ông. Trước khi chết, vua Hê-rốt đã giết hết tất cả những người sống trong gia đình của ông! Sau khi chết, dầu ông là một người vị vua, nhưng Hê-rốt chẳng để lại ảnh hưởng gì trong lòng dân nhưng là nỗi sỉ nhục cho chính mình và dân tộc. “Thú chết để da, người ta chết để tiếng.” Thật đúng như vậy.

Giăng Báp Tít so với vua Hê-rốt chỉ là một con người “tứ cố vô thân.” Ông không có quyền lực hay chức tước gì của trần gian ban cho, không có binh lính bảo vệ ngoài nương tựa một mình Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, con người này có lương tâm ngay thẳng với Chúa và đời sống công chính của ông đã có ảnh hưởng lớn trên dân chúng đến nỗi khiến cho vua Hê-rốt phải sợ. Thật là điều mỉa mai khi một con người đầy uy quyền như vua Hê-rốt lại phải đi sợ một con người chẳng có “một tất sắt trong tay” như Giăng Báp Tít! Hê-rốt sợ Giăng Báp Tít chỉ vì ảnh hưởng của Giăng quá lớn trên người khác. Cũng có thể do lòng ganh tị không muốn ảnh hưởng mình bị lu mờ bởi đời sống thánh thiện của Giăng Báp Tít, Hê-rốt tìm cách tàn hại và tiêu diệt Giăng. Những âm mưu của Hê-rốt đối với Giăng Báp Tít đã được thành tựu và cuối cùng Giăng bị chém đầu. Giăng là người thánh của Đức Chúa Trời chẳng bao giờ chịu khuất phục dưới quyền lực của một con người tầm thường và đáng kinh tởm như Hê-rốt. Sự thánh khiết và ngay thẳng của Giăng đã trả giá bằng chính mạng sống của ông. Nhưng điều đó chứng tỏ rằng Giăng mới là con người đáng sống! Câu hỏi chúng ta thường đặt ra: Tại sao Đức Chúa Trời lại cho phép những chuyện thế này xảy ra? Đức Chúa Trời ở đâu mà không ngăn cản kẻ ác làm điều ác đối với người công bình? Nhưng chúng ta nhớ, ngay trong những giờ phút ban đầu của chức vụ Chúa Jesus, Giăng đã từng tuyên bố: “Ngài phải dấy lên, ta phải hạ xuống” (Giăng 3:30). Giờ đây, đã đến lúc chức vụ của Giăng Báp Tít phải chấm dứt và nhường sự tập chú chỉ vào một mình Chúa Jesus mà thôi. Giăng là người dọn đường cho Chúa Jesus một cách đúng nghĩa. Mặc dầu đã ra đi nhưng Giăng là “người chết vẫn còn nói.”

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, con cảm ơn Ngài về đời sống của Giăng Báp Tít đã để lại trong con một nguồn cảm hứng và sức mạnh để sống cho Ngài. Xin cho con đừng bao giờ sống chìu theo tư dục thấp hèn như Hê-rốt nhưng sống cao trọng như Giăng Báp Tít, để xứng đáng là đầy tớ và con cái yêu dấu của Ngài giữa thế gian này. Amen!


Posted by David K Tran 03-28-2009 (Article by Rev. Trần Trọng Nha, Pastor)